Và yên tâm chúng ta đã đủ vất vả để phó mặc số mệnh cho nhà nước.Lại thấy mấy cuốn Thơ và đời Xuân Diệu, Nguyễn Bính, Hàn Mặc Tử trên giá sách của chị út mang từ tầng trên xuống.Tôi bảo than cũng là nhập ngoại.Đục khoét tế bào, thịt da, biến đổi gen của cả gỗ đá và vôi vữa, của cả những con gấu bông treo cổ lủng lẳng trước cửa hàng lai giữa tạp hoá và bách hoá của bác.Rồi đến lúc ghét mình để vuột mất tình yêu, hắn vẫn hay soi gương.Nhưng tôi vẫn tin chúng ta có một lượng cái thiện cần thiết.Mẹ vừa cười vừa kéo vừa hỏi bạn thằng em ngồi đọc truyện giường bên cạnh: Cháu thấy anh này thế nào? Bình thường ạ.Hết 2 phút rồi mà chưa nhớ ra.Một người đàn bà không đẹp mà đẹp.Người ta chẳng ngược đãi ông nhưng cũng chẳng tôn vinh ông.
