Món đồ chơi ấy muốn tiếp tục tồn tại, phải tự có sinh mệnh.Thi thoảng chúng bay rợp trời.Tôi khóc vì những câu hỏi tâm thức như thế sau cả chục năm làm tôi mệt mỏi.Tôi sẽ kể nhưng đã 9h kém 10, sắp đến giờ học 3 tiết sau.Cái xe tải phía trước phóng nhanh, cái bạt chăng bốn góc sau thùng xe rú phần phật như một con sứa xanh lè động cỡn.Về nhà, bác bảo cháu: Cháu lành quá.Hồi lâu, nàng bảo: Anh có chuyện buồn gì thế?.Nước mắt tôi lại rơi.Có điều, con đường thì khác.Ai giữ được tuổi trẻ không mang xe đi cầm đồ, ăn chơi, bồ bịch với những quí bà sồn sồn và đào mỏ những con nai vàng ngơ ngác… Hoặc là cứ đi lang thang.
