Nhưng thế nào bạn cũng phải chú ý tới bổn phận đó vào một lúc khác.Chúng ta không suy nghĩ.Ông miễn cưỡng làm việc, càng trễ chừng nào cành hay; và vui vẻ đứng dậy ra về, càng sớm chừng nào càng tốt.Sau nầy, có dịp, tôi sẽ nói về văn chương.Chúng ta không bao giờ có thêm chút thì giờ nào đâu.Mỗi ngày từ 6 giờ chiều đến 10 giờ sáng - tức 16 giờ - thầy phải tìm cách luyện thân thể và trí óc, tâm hồn.Trước hết, xin bạn đề phòng nhiệt tình của mình.Một nguy hiểm nữa, là bị buộc chặt vào chương trình như một tên nô-lệ bị buộc chặt vào cỗ xe.Còn đi trên đường hoặc ngồi trong góc xe mà tập trung tư tưởng thì ai mà biết được? Có thằng tướng ngu nào cười bạn đâu?Có nó, làm cái gì cũng được; thiếu nó, không làm được việc gì cả.
