Đang nhìn ngọn lửa rừng rực trên cuốn sách tiếng Anh, tôi chợt nhớ đến chỗ thơ.Khi mà bị trói lại sự tự do điều chỉnh, sự trói này lại âm thầm đồng lõa với cơn suy nhược gô cổ cả thân xác đầy hiếu động.Không hẳn là chúng ta thích nói dối, cũng không chắc là thích đùa.Nó khiến ta sợ hãi và xa lạ.Có thể tạm gọi là giấc mơ đa tầng.Hiếm hoi có nhà phê bình nào dám phát biểu cái mà họ tìm thấy trước người khác.Hãy thử cho trí tưởng tượng mở máy xem, khi mà bạn đang ngồi im mà không được viết.Như thế bạn sẽ bớt được nghe bài cháu phải tự xác định cho mình.Cuộc mua bán giữa chúng ta cần được giữ bí mật.Và dù thế nào, nó vẫn toát ra sự vô thức trong hoạt động viết có ý thức.
