Lúc đó, tôi không cho phép mình cười gằn.Thôi thì dùng vào chỗ khác.Bố thì có phương pháp khuya rồi còn để đèn, vào nhắc không được, bố tắt luôn áptômát.Để làm một cái gì đó mà nếu nó thành công, nó mới có thể làm người ta chịu hiểu.Vốn dĩ là bệnh của kẻ cận, đừng nhầm hay đừng mất công suy diễn là tớ khóc.Khi thường thường, họ vẫn nhầm lẫn giữa lúc bạn thật và lúc bạn đùa.Nghĩ có vẻ khúc chiết.Còn nếu nó tương đối đúng thì chúng ta cùng suy luận tiếp…Rồi hơi hụt hẫng khi ngồi gần mấy cổ động viên văng tục chửi cầu thủ chửi trọng tài, hút thuốc cả buổi.Nó trông như một tác phẩm điêu khắc gỗ được sơn màu rất khéo.